Đến phố tìm xưa

Chuyện xưa giờ mới kể,

Ngày 07 tháng 09 năm 2003

Chúng tôi đến Hội An vào một ngày không lễ hội. Thả bước trên phố của ngày xưa, hít thở bầu không khí cô đặc nhiều thế kỷ, ngắm phố huyên náo khẽ khàng. Những vị khách đẫm màu sắc hiện đại lang thang nhặt tìm vẻ đẹp cũ xưa trong từng góc nhỏ. Trăng gầy như nét vẽ. Mái cúi thấp để trời thêm cao. Dưới ánh đèn lồng lung linh hư thực, thời gian như ngưng đọng. Du khách được tạc vào cõi xưa tinh lặng, nhấm nháp niềm thanh thản phố mời. Tưạ lưng vào quá khứ, những ngôi nhà cổ thâm nghiêm, sâu hun hút, nối phố nọ với phố kia dễ dàng như nối ngày xưa và hiện tại.

Đêm có mùi hương của quá khứ. Tiếng hé cánh cửa đoá hoa vô thường trên mái ngói rêu phong, yên ắng quá đến nỗi thèm nghe một tiếng rao đêm, một tiếng guốc khua hồn phố. Bước lên chùa cầu, nước dưới cầu đã cạn. Dấu ngựa bụi xa đã ẩn vào trong rêu nhưng những ngọn đèn lồng mờ ảo dưới mái hiên hoài phố đêm đêm vẫn thắp kỷ niêm một thời vang bóng. Sớm mai, luẩn quẩn loanh quang trong khu phố hẹp thân tình, ngắm những khuôn mặt thời gian đủ màu, đủ vẻ chập chùng lao xao trên mái, dừng chân trước một hẻm nhỏ xanh rêu, ngồi trên một bậc thềm cũ kỷ, ta sẽ lại bị cái thần thái tự tại an nhiên của phố mê hoặc. Một niềm bình yên, thư thái tràn ngập lòng. Chợt nhận ra ý nghĩa của phố Hội – nơi hội tụ bình an, hội tụ những vẻ đẹp lưu lạc trên nền đất Việt thăm thẳm.

Quá khứ làm nên linh hồn, thần thái của một đô thị. Trước mắt tôi, dòng du khách đẫm hương thời đại và vị phương xa đang thong dong dạo phố cổ. Họ đến phố tìm xưa, ngắm sự giao hoà giữa dĩ vãng và hiện tại, cúi mình trước mái thấp trời cao, trước di sản văn hoá của cả nhân loại. Người xưa qua đây phố lưu lại hơi thở, giữ nó phập phồng trên mái cổ, tường xưa và bậc thềm ô cửa để khi tròng trành trong guồng máy quay cuồng của thời hiện đại trở về soi mình trong rêu phong tĩnh lặng, lắng mình gạn đục khơi trong.

🙂

 

Loading Facebook Comments ...