Tôi nói gì khi tôi nói về chạy bộ

Tôi thấy gì khi đọc quyển sách này? Đó là tập hợp nhiều tự sự của tác giả xung quanh việc chạy bộ và viết văn cũng như sự tương tác qua lại giữa chúng bằng một giọng văn nhẹ nhàng, đượm buồn rất đặc trưng. Chắc nhiều người sẽ thắc mắc chạy bộ có gì thú vị? Nó thú vị ở chỗ “Mọi người đôi khi cười khẩy những người chạy bộ mỗi ngày, tuyên bố là họ sẽ làm bất cứ gì có thể để sống thọ hơn. Nhưng tôi không nghĩ đó là lí do hầu hết người ta chạy.” Tôi không phải là một vận động viên chạy bộ, càng không phải người chạy bộ mỗi ngày nhưng rất đồng tình với quan điểm của tác giả.

 

fullsizerender

Thật tình mà nói tôi không hề yêu thích môn chạy bộ từ hồi đi học, đơn giản vì tôi chẳng thấy thú vị gì khi bị bắt chạy 2 vòng sân giữa trưa nắng nóng như thiêu như đốt của Sài Gòn. Và có lẽ tôi không phải là trường hợp cá biệt bởi đến hôm học môn này tự nhiên số bạn nữ vào ‘ngày đèn đỏ’ tăng đột biến trong lớp 😀 Mọi chuyện chỉ thực sự thay đổi khi tôi cả nể mà đồng ý tham gia chạy bộ 5km cùng các chị em phụ nữ nơi tôi làm việc ở Stockholm vào chớm xuân năm 2012. Tôi bước vào đường đua với zero lần tập luyện và một nỗi hoài nghi to như bầu trời rằng không biết mình có hoàn thành đường chạy hay không. Dĩ nhiên các bạn cùng nhóm bỏ tôi xa lơ xa lắc và điều duy nhất giúp tôi hoàn thành đường đua hôm ấy là không gì hơn ngoài quyết tâm không bỏ cuộc và không khí rộn ràng của buổi chạy. Chưa bao giờ tôi thấy nhiều người chạy như vậy và cũng lần đầu tiên tôi thấy một người khuyết tật ngồi trên xe lăn tham gia đường chạy cùng mọi người. Hình ảnh đó tác động mạnh mẽ đến tôi, khiến tôi tự thấy chẳng có lý do gì để không chạy hết 5km trên đôi chân mình. Và đó cũng là lần đầu tiên trong đời tôi cảm nhận được niềm vui của chạy bộ, đó chính là ‘một cảm giác mãn nguyện hữu hình, đẹp đẽ’ khi tôi vượt qua giới hạn của chính bản thân mình. Đúng, tôi hoàn toàn đồng ý với Haruki ở điểm này, bản chất của chạy bộ, đặc biệt là chạy đường dài, đó là ‘cố gắng tối đa trong những giới hạn cá nhân của mình’, để rồi cảm nhận một cách sâu sắc nhất chiến thắng quan trọng nhất, vinh hiển nhất không nằm ở chỗ bạn vượt qua bao nhiêu người, mà chính là chiến thắng sự yếu đuối của tâm hồn và sự đau đớn của thể xác trên đường chạy. ‘Hầu hết những người chạy bộ chạy không phải vì họ muốn sống lâu hơn, mà vì họ muốn sống trọn vẹn. Ngay cả khi ta chỉ định sống cho qua ngày đoạn tháng thì vẫn sẽ tốt hơn nhiều nếu sống những năm tháng ấy với những mục đích rõ ràng và sống động trọn vẹn thay vì bối rối, hoang mang và tôi tin chạy bộ giúp chúng ta làm được điều đó.’

Al Tomsik đã từng nói ‘Success is a ton of discipline’ quả thật rất đúng với trường hợp của Haruki Murakami. Xuyên suốt quyển sách là một tinh thần Nhật Bản kiên cường, là sự quyết liệt trong suy nghĩ, là sự sắt đá của ý chí, là kỷ luật khắt khe trong hành động, mà tất cả đã làm nên một Haruki có một không hai – một nhà văn lừng danh đồng thời cũng là một người chạy bộ cừ khôi.

 

quote-pain-is-inevitable-suffering-is-optional-haruki-murakami-38-2-0253

 

Loading Facebook Comments ...