Page 1
Aside

Những mùa thu cũ


DSC_1099

 

Ngày nhỏ trong nhà tôi thường hay treo tranh hoăc lịch là những bức  ảnh thiên nhiên đẹp kiểu như cánh đồng hoa tulip bạt ngàn rực rỡ sắc màu hay những thác nước hùng vĩ, những hàng cây dài hun hút đang độ thu với lá vàng lá đỏ trải đầy lối đi. Từ nhỏ tôi luôn cảm thấy thích thú khi ngắm nhìn những hình ảnh đó và nuôi một ước mơ “nhỏ nhoi” là sẽ đi đến những nơi này khi tôi lớn, để tận mắt nhìn và ngắm thay vì chỉ xem qua ảnh. Giấc mơ về những cánh đồng hoa tulip vẫn chưa thực hiện được nhưng chỉ riêng nhìn ngắm những hàng cây vào mùa thay lá cũng đủ làm tôi sung sướng. Ấy vậy mà cũng đã bốn lần được ngắm mùa thu ở châu Âu rồi. Một sáng mai thức dậy chợt thấy nắng bớt nồng và mưa rả rích mang theo những cơn gió lành lạnh là biết mùa thu sắp về. Thu Bắc Âu thường đến sớm hơn những vùng phía Nam, và cũng mang một sắc thái khác. Thu Bắc Âu lạnh, nhiều năm lạnh đến mức tuyết rơi khi lá chưa kịp rụng. Những hình ảnh lãng mạn kiểu như những cô con gái mặc váy ngắn, thong thả di dạo ngắm mùa thu vàng hay ngồi thơ thẩn nhặt lá thu rơi chắc khó lòng tìm thấy nơi đây. Nhưng không phải vì thế mà mùa thu Bắc Âu bớt đẹp, bớt lãng mạn các bạn ạ.

 

IMG_6082

_DSF2699

Khí trời lành lạnh, nắng khô hanh vàng, lác đác đã thấy cây lá từ từ khoác lên mình những chiếc áo nhiều màu sắc. Chen giữa những ngôi nhà gỗ đỏ là những chiếc lá phong vàng ươm đong đưa đón những cơn gió thu xào xạc qua kẽ lá. Mỗi năm mùa thu đến rồi đi rất khác nhưng tôi luôn yêu cuồng nhiệt sắc vàng rực rỡ, sắc đỏ quyết rũ của chiếc áo thu. Mùa thu đầu tiên đến và đi rất chóng vánh nên không để lại trong tôi nhiều ấn tượng lắm. Có lẽ một phần vì lúc đấy tôi ở tận phía Bắc của TĐ (chỉ cách Bắc cực vài giờ đi xe) và một phần vì khoá học lúc đó rất nặng, sáng đi học trời chưa hửng nắng, chiều 3h về trời đã tối hù nên chẳng nhìn thấy rõ hai bên đường.

Hình chụp trước khoa tôi học ở trường đại học Stockholm

_DSF2737

 

Một góc trường KTH-Học viện kỹ thuật lớn nhất Stockholm, nơi a Ch dang học
_DSF2668

 

Bù lại cho tôi mùa thu thứ hai ở Stockholm rất đẹp và vui. Chuyển đến nơi ở mới và gặp được nhiều bạn mới cùng sở thích nên chúng tôi thường ra ngoài chụp ảnh với nhau. Điểm đến của mùa thu là Drottningholm Palace-Cung điện màu hè của Vua và Hoàng hậu TĐ, để ngắm cảnh và chụp ảnh. Chúng tôi chọn nơi đây để ngắm nhìn mùa thu và lưu dấu chúng vào những bức ảnh không phải vì cung điện nằm trong danh sách các di sản văn hóa của Unessco, hay bởi kiến trúc lâu đời, mà chính là khu vườn rộng lớn với hồ nước và những hàng cây thẳng đều tăm tắp đã níu bước chân tôi mỗi mùa thu về. Ở Drottningholm Palace không có cây lá đỏ nên cả khu vườn ngập trong sắc vàng (của nắng và của lá).

Hàng cây trong khuôn viên Drottningholm Palace

DSC_0030

 

Mùa thu năm đó cũng rất lạ, vì có hai màu, vàng và trắng vì tuyết rơi khi lá chưa kịp rụng hết.

DSC_0245

 

DSC_0242

 

Mùa thu thứ ba chỉ gói gọn trong hai từ: u ám và lạnh. Trời mưa gió liên tục, lá cây chưa kịp vàng đã phải lìa cành. Những bạn bè quen lần lượt về nước, cái lạnh dường như cũng nhiều lên bởi thời gian. Tôi biết rằng mỗi người mình may mắn gặp trên đường đời là một cái duyên lớn. Tôi trân trọng duyên đó, dù khó có dịp gặp lại nhau tôi mong cho các ban dù ở bất cứ nơi đâu cũng tìm thấy niềm vui, hạnh phúc và ý nghĩa cuộc đời mình. Và tôi biết, các bạn cũng sẽ nghĩ vậy về tôi.

 

IMG_6078

 

Mùa thu thứ tư là mùa thu đẹp nhất tôi từng thấy. Những ngày trời nắng trong xanh, nhiệt độ mát mẻ nhiều hơn hẳn mọi năm. Tôi còn trông đợi gì hơn mà sao trong lòng không vui, không háo hức như xưa. Đâu phải bởi tôi chán vẻ đẹp này. Tôi vẫn mê mẩn ngắm nhìn mỗi ngày và luôn cầu mong cho mùa đông đừng đến vội, đừng gịuc giã mùa thu của tôi để em ở lại lâu chút, để tôi được chìm ngắm trong khung cảnh ngập tràn sắc vàng, sắc đỏ, và được thấy lá rơi khi có cơn gió vô tình lướt qua và được nghe tiếng chân mình lạo xạo trong đám lá.

 

Thu 2012

 

Standard

Millions Reasons_Ca khúc nói hộ lòng tôi

Nếu cuộc đời muốn chúng ta xa nhau thì có tránh cũng chẳng được. Nếu cuộc đời muốn em trải qua buồn khổ thì chắc mọi việc đã được sắp đặt sẵn rồi, chỉ có em chọn lựa đối diện với nó bằng thái độ nào thôi. Dù sao đi nữa, hãy kiên nhẫn em nhé, hãy cho mình thêm chút thời gian nữa nhé.’Có bình yên nào mà không xót xa’ đâu em. Rồi một mai em thức giấc, mở toang cánh cửa sổ nhìn ra bầu trời cao rộng sẽ thấy được sức mạnh của thời gian. Mọi việc, kể cả tình yêu, đúng hay sai, tất cả cũng chỉ mang tính hữu hạn mà thôi 🙂

Marianne Faithfull từng nói: “Có lẽ điều nhiều nhất mà bạn có thể trông đợi ở một mối quan hệ đang dần xấu đi đó là thoát khỏi nó với một vài bài hát hay”, và có lẽ Million Reasons là một trong những bài hát đó, em nhỉ?

Thương,
xoxoxoxo

——-Million Reasons——

Million Reasons _ Hàng ngàn lý do_ là ca khúc tôi thích nhất trong album Joanne ra mắt vào tháng 10 năm ngoái 🙂 Có thể dễ dàng nhận thấy lần này Lady Gaga hoàn toàn lột xác trong âm nhạc. Có lẽ đã qua rồi một thời bốc đồng, nổi loạn, và sáng tạo không biên giới. Bây giờ là hình ảnh một Lady chín chắn hơn, sâu lắng hơn…

You’re giving me a million reasons to let you go
You’re giving me a million reasons to quit the show
You’re givin’ me a million reasons
Give me a million reasons
Givin’ me a million reasons
About a million reasons

If I had a highway, I would run for the hills
If you could find a dry way, I’d forever be still
But you’re giving me a million reasons
Give me a million reasons
Givin’ me a million reasons
About a million reasons

I bow down to pray
I try to make the worse seem better
Lord, show me the way
To cut through all his worn out leather
I’ve got a hundred million reasons to walk away
But baby, I just need one good one to stay

Head stuck in a cycle, I look off and I stare
It’s like that I’ve stopped breathing, but completely aware
‘Cause you’ve given me a million reasons
Give me a million reasons
Giving me a million reasons
About a million reasons

And if you say something that you might even mean
It’s hard to even fathom which parts I should believe
‘Cause you’ve given me a million reasons
Give me a million reasons
Givin’ me a million reasons
About a million reasons

I bow down to pray
I try to make the worse seem better
Lord, show me the way
To cut through all his worn out leather
I’ve got a hundred million reasons to walk away
But baby, I just need one good one to stay

Aye-eee-ayeee-ay-ayyee
Oh, baby I’m bleedin’, bleedin’
Aye-eee-ayeee-ay-ayyee
Can’t you give me what I’m needin’, needin’
Every heartbreak makes it hard to keep the faith
But baby, I just need one good one
Good one, good one, good one, good one, good one

When I bow down to pray
I try to make the worse seem better
Lord, show me the way
To cut through all his worn out leather

I’ve got a hundred million reasons to walk away
But baby, I just need one good one, good one
Tell me that you’ll be the good one, good one
Baby, I just need one good one to stay aye eee ayeee

 


 
Standard

Tôi nói gì khi tôi nói về chạy bộ

Tôi thấy gì khi đọc quyển sách này? Đó là tập hợp nhiều tự sự của tác giả xung quanh việc chạy bộ và viết văn cũng như sự tương tác qua lại giữa chúng bằng một giọng văn nhẹ nhàng, đượm buồn rất đặc trưng. Chắc nhiều người sẽ thắc mắc chạy bộ có gì thú vị? Nó thú vị ở chỗ “Mọi người đôi khi cười khẩy những người chạy bộ mỗi ngày, tuyên bố là họ sẽ làm bất cứ gì có thể để sống thọ hơn. Nhưng tôi không nghĩ đó là lí do hầu hết người ta chạy.” Tôi không phải là một vận động viên chạy bộ, càng không phải người chạy bộ mỗi ngày nhưng rất đồng tình với quan điểm của tác giả.

 

fullsizerender

Thật tình mà nói tôi không hề yêu thích môn chạy bộ từ hồi đi học, đơn giản vì tôi chẳng thấy thú vị gì khi bị bắt chạy 2 vòng sân giữa trưa nắng nóng như thiêu như đốt của Sài Gòn. Và có lẽ tôi không phải là trường hợp cá biệt bởi đến hôm học môn này tự nhiên số bạn nữ vào ‘ngày đèn đỏ’ tăng đột biến trong lớp 😀 Mọi chuyện chỉ thực sự thay đổi khi tôi cả nể mà đồng ý tham gia chạy bộ 5km cùng các chị em phụ nữ nơi tôi làm việc ở Stockholm vào chớm xuân năm 2012. Tôi bước vào đường đua với zero lần tập luyện và một nỗi hoài nghi to như bầu trời rằng không biết mình có hoàn thành đường chạy hay không. Dĩ nhiên các bạn cùng nhóm bỏ tôi xa lơ xa lắc và điều duy nhất giúp tôi hoàn thành đường đua hôm ấy là không gì hơn ngoài quyết tâm không bỏ cuộc và không khí rộn ràng của buổi chạy. Chưa bao giờ tôi thấy nhiều người chạy như vậy và cũng lần đầu tiên tôi thấy một người khuyết tật ngồi trên xe lăn tham gia đường chạy cùng mọi người. Hình ảnh đó tác động mạnh mẽ đến tôi, khiến tôi tự thấy chẳng có lý do gì để không chạy hết 5km trên đôi chân mình. Và đó cũng là lần đầu tiên trong đời tôi cảm nhận được niềm vui của chạy bộ, đó chính là ‘một cảm giác mãn nguyện hữu hình, đẹp đẽ’ khi tôi vượt qua giới hạn của chính bản thân mình. Đúng, tôi hoàn toàn đồng ý với Haruki ở điểm này, bản chất của chạy bộ, đặc biệt là chạy đường dài, đó là ‘cố gắng tối đa trong những giới hạn cá nhân của mình’, để rồi cảm nhận một cách sâu sắc nhất chiến thắng quan trọng nhất, vinh hiển nhất không nằm ở chỗ bạn vượt qua bao nhiêu người, mà chính là chiến thắng sự yếu đuối của tâm hồn và sự đau đớn của thể xác trên đường chạy. ‘Hầu hết những người chạy bộ chạy không phải vì họ muốn sống lâu hơn, mà vì họ muốn sống trọn vẹn. Ngay cả khi ta chỉ định sống cho qua ngày đoạn tháng thì vẫn sẽ tốt hơn nhiều nếu sống những năm tháng ấy với những mục đích rõ ràng và sống động trọn vẹn thay vì bối rối, hoang mang và tôi tin chạy bộ giúp chúng ta làm được điều đó.’

Al Tomsik đã từng nói ‘Success is a ton of discipline’ quả thật rất đúng với trường hợp của Haruki Murakami. Xuyên suốt quyển sách là một tinh thần Nhật Bản kiên cường, là sự quyết liệt trong suy nghĩ, là sự sắt đá của ý chí, là kỷ luật khắt khe trong hành động, mà tất cả đã làm nên một Haruki có một không hai – một nhà văn lừng danh đồng thời cũng là một người chạy bộ cừ khôi.

 

quote-pain-is-inevitable-suffering-is-optional-haruki-murakami-38-2-0253

 

Standard

Artbook Love is – Puuung

Tôi tình cờ nhìn thấy quyển sách này trong nhà sách và ngay lập tức bị thu hút bởi sự bình yên và ấm áp mà bìa sách mang lại. Toàn bộ sách là tranh vẽ và mỗi bức tranh có kèm theo vài dòng minh hoạ đầy đáng yêu và hóm hỉnh của tác giả. Chẳng biết vì là người mê vẽ vời nên tôi không thể rời mắt khỏi quyển sách, hay bởi những hình ảnh mộc mạc, đong đầy yêu thương của những khoảng khắc đẹp mà tôi như tìm thấy chính mình nơi đó, đã níu chân tôi qua từng trang giấy??

heartwarming-illustrations-art-sweet-love-couple-puuung-fb1
Tình yêu không cần phải rực rỡ như ánh mặt trời, cũng chẳng cần xa hoa lộng lẫy như những toà lâu đài cổ xưa, tự nó đã mang trong mình một năng lực diệu kỳ để toả sáng. Tình yêu với tôi – chỉ cần chút nhẹ nhàng, chút ấm ấp, chút ngọt ngào, chút xao xuyến như vậy là đủ. Tôi hân hoan qua từng trang sách, nhớ lại những ngày xưa yêu dấu ở một nơi xa xôi lắm và tự mỉm cười với mình vì biết rằng tình yêu đó, nó đã từng tồn tại, và vẽ nên trong tôi những ký ức đẹp mà tôi tự gọi với cái tên thân thương là ‘tuổi đôi mươi rực rỡ’ 🙂

sleeping
Trái tim tôi có chút chùn xuống khi chạm đến trang cuối cùng của quyển sách, ở đó viết “Giá như thời gian ngừng trôi và giá như những điều đẹp đẽ tồn tại mãi…” Uh thì tiếc nuối, nhưng người ta thường nói những điều đẹp đẽ thường không tồn tại lâu và những cuộc tình đẹp thường kết thúc không có hậu mà. Cuộc đời là vậy, chẳng bao giờ có giá như và tình người với người chẳng bao giờ có thể giải thích bởi vạn logic trên đời. Khi bắt đầu lúc nào cũng cần có sự đồng ý của cả hai nhưng chỉ cần một người buông tay là yêu thương rời xa mãi mãi. Dù biết vậy, con người vẫn hoang hoải lao vào nhau, để cảm xúc cuốn đi, để yêu thương dẫn lối và rồi đôi khi làm tổn thương chính mình, chỉ vì… “cuộc đời đó, có bao lâu mà hững hờ” Như Đoàn Minh Phượng đã viết trong Và khi tro bụi rằng: “âm nhạc không nằm ở những nốt nhạc mà ở cái khoảng không ở giữa những nốt nhạc. Giữa những nốt nhạc là âm nhạc. Giữa những con người là tình yêu. Những nốt nhạc và những con người không có ý nghĩa. Ý nghĩa nằm ở giữa chúng, ở giữa họ”

tumblr_npa7oqcsoq1qmvxavo1_1280

 

Standard

Heo may

Lại có một đám cưới đi qua trước ngõ, cô dâu thướt tha voan hồng ôm hoa ngồi sau xe chú rể, nét mặt cả hai ngời ngời hạnh phúc. Nét hạnh phúc ấy còn hiển hiện trên nhiều, rất nhiều gương mặt người cùng đi đưa dâu; và cả những người vô tình đi ngang qua đám cưới nữa, hình như ai cũng thoáng mỉm cười. Ở đời, nhiều khi niềm vui được nhân đôi, nhân ba lên như thế.

Có một thời chị cũng đã từng say sưa chuẩn bị cho việc mình trở thành nhân vật chính trong một đám cưới. Thời ấy áo cánh trắng và quần đen là mốt chung của tất cả cô dâu, chị nhờ người ngược tận thành Nam mua vải lụa đen óng ánh và phin nắng nõn nà để may đồ cưới. Trời bắt đầu vào thu, heo may nhẹ nhàng lướt qua trên tầng không và tơ hồng rải vàng rực lối nhỏ; đó cũng là lúc chị biết tin người mình yêu đi lấy vợ…

Xấp vải nhờ mua được giấu tận đáy rương, có người ướn hỏi thì chị cười héo hắt: “vải mua cho đứa em gái đấy chứ, năm sau là nó về nhà chồng rồi!” Không phải là không có người khác đến với chị nhưng khi đối diện với lời tỏ tình thứ hai, thứ ba…đó, chị thấy lòng mình hoàn toàn dửng dưng, nguội lạnh. Y như lúc chị mở chiếc rương của mình ra phơi vào những ngày nắng đẹp, đồ đạc chứa trong rương nhiều và mới nhưng chạm tay vào chẳng hề vương chút hơi ấm. Vài dấu răng chuột nhấm trên mảnh áo trắng làm chị xót xa: liệu rồi đời mình sẽ cũ đi, tàn tạ đi giống như những đồ vật trong chiếc rương này đang ngủ quên cùng thời gian??!!

Bạn bè thương, tích cực làm mai mối cho chị, người trẻ có, người già có, cả trai tân lẫn người “nửa đường gãy gánh”. Nét mặn mòi của thời con gái chưa thể mất đi khiến nhiều người đến với chị đầu tiên chỉ vì nể lời bạn bè rồi sau trở thành đắm đuối. Họ bàn với chị chuyện kết nghĩa trăm năm, sốt sắng chuẩn bị mua sắm đồ cưới. Nhiều mẫu voan trắng, voan hồng được đưa đến để chị cho ý kiến và chị hình dung mình giống như con búp bê khổng lồ ngập trong mớ diêm dúa rối rắm ấy. Thời nay chẳng có cô dâu nào mặc áo cánh trắng, quần lụa đen trong ngày vu quy nên vô hình chung bộ đồ cưới chị để dành trong rương dù chẳng thêm vết chuột cắn nào cũng trở thành dĩ vãng.

Không phải tình yêu đầu tiên để lại trong chị dấu ấn sâu sắc đến mức không thể phai mờ, nhưng dù bạn bè có gặng hỏi thế nào chị cũng cười trừ. Những người đàn ông đến với chị đều lần lượt lấy vợ, trong số các cô dâu ấy có người không sắc xảo mặn mà bằng chị nhưng những người đàn bà ấy đều có một điểm chung là không day dứt về quá khứ như chị. Nhưng dù sao nhớ về quá khứ đâu phải là một tội lỗi!!

Chị nhẹ nhàng dùng chổi mềm quét sạch những chiếc lá rụng và rác rưởi heo may mang đến vương đầy trên ngõ.

Lối này, nhiều đám cưới đi qua…

Standard

Đến phố tìm xưa

Chuyện xưa giờ mới kể,

Ngày 07 tháng 09 năm 2003

Chúng tôi đến Hội An vào một ngày không lễ hội. Thả bước trên phố của ngày xưa, hít thở bầu không khí cô đặc nhiều thế kỷ, ngắm phố huyên náo khẽ khàng. Những vị khách đẫm màu sắc hiện đại lang thang nhặt tìm vẻ đẹp cũ xưa trong từng góc nhỏ. Trăng gầy như nét vẽ. Mái cúi thấp để trời thêm cao. Dưới ánh đèn lồng lung linh hư thực, thời gian như ngưng đọng. Du khách được tạc vào cõi xưa tinh lặng, nhấm nháp niềm thanh thản phố mời. Tưạ lưng vào quá khứ, những ngôi nhà cổ thâm nghiêm, sâu hun hút, nối phố nọ với phố kia dễ dàng như nối ngày xưa và hiện tại.

Đêm có mùi hương của quá khứ. Tiếng hé cánh cửa đoá hoa vô thường trên mái ngói rêu phong, yên ắng quá đến nỗi thèm nghe một tiếng rao đêm, một tiếng guốc khua hồn phố. Bước lên chùa cầu, nước dưới cầu đã cạn. Dấu ngựa bụi xa đã ẩn vào trong rêu nhưng những ngọn đèn lồng mờ ảo dưới mái hiên hoài phố đêm đêm vẫn thắp kỷ niêm một thời vang bóng. Sớm mai, luẩn quẩn loanh quang trong khu phố hẹp thân tình, ngắm những khuôn mặt thời gian đủ màu, đủ vẻ chập chùng lao xao trên mái, dừng chân trước một hẻm nhỏ xanh rêu, ngồi trên một bậc thềm cũ kỷ, ta sẽ lại bị cái thần thái tự tại an nhiên của phố mê hoặc. Một niềm bình yên, thư thái tràn ngập lòng. Chợt nhận ra ý nghĩa của phố Hội – nơi hội tụ bình an, hội tụ những vẻ đẹp lưu lạc trên nền đất Việt thăm thẳm.

Quá khứ làm nên linh hồn, thần thái của một đô thị. Trước mắt tôi, dòng du khách đẫm hương thời đại và vị phương xa đang thong dong dạo phố cổ. Họ đến phố tìm xưa, ngắm sự giao hoà giữa dĩ vãng và hiện tại, cúi mình trước mái thấp trời cao, trước di sản văn hoá của cả nhân loại. Người xưa qua đây phố lưu lại hơi thở, giữ nó phập phồng trên mái cổ, tường xưa và bậc thềm ô cửa để khi tròng trành trong guồng máy quay cuồng của thời hiện đại trở về soi mình trong rêu phong tĩnh lặng, lắng mình gạn đục khơi trong.

🙂

 

Standard

Nhiếp ảnh cơ bản – Phần 1: Cầm máy ảnh và vận dụng các chế độ chụp

1. Cầm máy ảnh đúng cách

Bạn sẽ nói là đơn giản thôi mà, có gì mà không biết? Hãy khoan nói về bố cục, ánh sáng hay những thứ cao siêu khác để làm nên một bức ảnh đẹp. Hãy nói về điều đơn giản nhất, và chắc là mọi người cũng đồng ý với mình, đó là một bức ảnh đẹp trước hết phải rõ, tức là không bị mờ do rung tay. Nhiều người mới chụp hình hay hỏi sao em lấy nét rồi, lúc ngắm thấy đẹp lung linh mà chụp xong nhìn lại thấy mờ mờ. 99% là do bạn cầm máy chưa vững.

540_293_resize_20121001_b1359a177f76bb4e4085f62d849594bd_jpg

right-wrong-11

Tư thế cầm máy gang (*)

Nguyên tắc cơ bản khi cầm máy là vững vàngthuận tiện. Cầm máy cho vững  trước là để bảo vệ cái máy ảnh, sau là để tránh rung tay lúc chụp. Hình bên trên minh hoạ rõ nguyên tắc này: khép tay sát bên người để tránh mỏi và lấy tay trái đỡ ống kính, cùng với tay phải và mắt ngắm tạo thành 3 điểm tựa chắc chắn cho máy ảnh.

Tư thế cầm máy trên cũng tạo sự thuận tiện nhất khi thao tác: ngón trỏ tay phải đặt lên nút chụp còn ngón cái đặt lên nút chức năng mà bạn thường sử dụng nhất, thường là nút bù trừ sáng hoặc nút di chuyển điểm lấy nét. Nếu bạn chụp ống zoom thì tay trái đặt ở vị trí sao cho ngón cái và ngón trỏ nằm ở vòng zoom, như vậy bạn vừa có thể đỡ ống kính vừa có thể zoom ra zoom vô nhanh chóng.

Khoảnh khắc chụp là lúc quan trọng do vậy mình luôn ưu tiên: nín thở một chút lúc đó, một là để tránh rung và hai là để tập trung hơn. Có nhiều lúc ngắm chụp mất nhiều thời gian, thí dụ như khi chụp  ảnh tập thể mọi người thường chạy ra chạy vô, sửa tư thế này nọ..v.v thì mình luôn ngắm khá thoải mái, rung cũng không sao miễn sao không mỏi là được, cho đến lúc chụp thì mới cầm thật vững rồi nín thở…chụp.

Hiểu rõ nguyên tắc trên thì bạn có thể thoải mái chọn hay thậm chí sáng tạo tư thế cầm máy cho mình miễn sao đạt mục đích. Ngoài hình minh hoạ phía trên thì còn một vài mẹo nhỏ khác mà mọi người hay áp dụng: đứng chân trước chân sau, dùng tripod, tựa máy lên mặt phẳng vững, ngồi xuống đặt cùi chỏ lên đầu gối…v.v.

right-wrong-3

Tư thế cầm máy dọc (*)

2. Sử dụng chế độ chụp (mode) phù hợp

Ngày xưa chụp ảnh vất vả hơn nhiều, phải ước lượng canh chỉnh đủ thứ vì máy ảnh hầu như không có bộ phận điện tử thông minh. Máy ảnh ngày nay đã tiến bộ hơn nhiều, tích hợp nhiều chế độ chụp cho từng hoàn cảnh khác nhau giúp bạn bớt gánh nặng đầu óc mà tập trung vào sáng tác. Vì vậy chế độ chụp là điều quan trọng thứ hai khi cầm máy ảnh.

Tuỳ theo từng máy mà có từ nhiều đến…rất nhiều chế độ chụp. Tuy nhiên bạn chỉ cần nắm rõ 4 chế độ chụp cơ bản là đủ tung hoành giang hồ: Manual (M), Aperture Priority (A), Shutter Priority (S), và Auto (A).

Auto (A): đúng như tên gọi của nó, máy sẽ tự động điều chỉnh hết các thông số. Bạn chỉ việc ngắm rồi chụp thôi, y hệt như khi chụp bằng điện thoại hay máy ảnh du lịch vậy. Chính vì được giao “trọng trách lớn” nên máy thường chọn thông số một cách an toàn: nó sẽ chọn một khẩu độ trung bình, tốc độ an toàn..v.v. và kết quả là ảnh cũng có chất lượng trung bình, không đẹp như bạn tưởng nhưng cũng đủ xài tạm. Trong những dịp “vui là chính” như chụp ảnh lưu niệm, check in chẳng hạn thì đây là mode rất hữu dụng.

_MG_0006.jpg

Hình chụp mode M với f 5.0, tốc độ 1/50 và ISO 125

Ngược lại với Auto, chế độ Manual (M) cho phép bạn quyết định tất cả các thông số chụp. Bạn có nhiều tự do nhất và đồng thời cũng mang nhiều trách nhiệm nhất. Chụp với mode M vì vậy đòi hỏi nhiều kinh nghiệm mới có thể cho ra ảnh đẹp. Tuy nhiên rất nhiều người lại tưởng rằng chụp M mới là pro, chụp M thì ảnh mới đẹp. Đây là suy nghĩ hoàn toàn sai lầm. Mode M cũng như những mode khác chỉ là những công cụ để sử dụng phù hợp trong tuỳ từng hoàn cảnh, không phải để đánh bóng người chụp.

Một trường hợp mình hay sử dụng mode M là khi chụp ở điều kiện sáng không (hoặc ít) thay đổi, chẳng hạn như khi chụp với flash (người chụp điều khiển cường độ sáng của flash) hoặc khi trời sáng ổn định. Tại sao? Cơ chế đo sáng của máy ảnh không phải lúc nào cũng hoạt động chính xác, do đó khi điều kiện sáng ổn đinh thì sử dụng mode M là để loại bỏ nguy cơ đo sáng sai.

Aperture Priority (A hay Av) là mode ưu tiên khẩu độ. Khi chọn chế độ này, bạn ấn định khẩu độ của bức ảnh và máy ảnh sẽ dựa vào đó để tính toán các thông số còn lại. Khẩu độ giúp điều khiển độ rõ hay mờ của ảnh nên phù hợp với nhiều trường hợp chụp như chân dung xoá phông, phong cảnh, hoa lá..v.v.

_MG_3601-2

Hình chụp với chế độ Aperture Priority điều khiển độ mờ rõ trong ảnh

Speed Priority (S hay Tv) là mode ưu tiên tốc độ. Tương tự như A/Av, bạn quyết định tốc độ chụp và máy sẽ tính toán các thông số còn lại. Một tình huống phổ biến cần áp dụng S mode là khi muốn bắt dính một chuyển động nhanh, ví dụ như trong ảnh thể thao khi cầu thủ chạy sút bóng, thủ môn bay người cứu thua hay vận động viên lao về đích..v.v.

Untitled

Hình chụp người đang chạy, dùng chế độ Shutter Priority

Trong chụp thức ăn mình dùng chế độ này để chụp cảnh đang rót nước, khuấy trứng hay rắc đường  chẳng hạn… Chụp tốc độ cao sẽ giúp “ngưng lại” khoảnh khắc đó.

2

Trên đây là một vài điều cơ bản cần thiết khi sử dụng máy ảnh. Hi vọng các bạn hiểu thêm và vận dụng để có nhiều ảnh đẹp hơn.

Practice makes perfect! Các bạn hãy cầm máy lên thôi 😉

Standard

Chợ giáng sinh

Tháng 12 có lẽ là tháng mình mong chờ nhất trong năm, không chỉ bởi sinh nhật mình, sinh nhật blog mà còn có Noel và năm mới. Mình là người ngoại đạo nhưng vẫn rất trông chờ giáng sinh vì đơn giản những ngày đó không phải đi làm. Được nghỉ ở nhà là vui rồi 😛 . Một trong những điều mà mình chờ đợi nhất là chợ giáng sinh. Đây là một hoạt động văn hoá đặc trưng  không chỉ của riêng Thụy Điển mà trên khắp châu Âu. Giáng sinh đối với họ cũng giống như Tết ở VN mình vậy. Đó là lễ hội lớn nhất trong năm và là dịp để quây quần sum họp bên gia đình, gửi tặng nhau những món quà ý nghĩa cũng như lời chúc tốt đẹp cho một năm sắp đến. Và chợ Giáng sinh cũng giống như chợ Tết vậy đó, là nơi để mọi người tụ tập, mua sắm, hay đơn giản là dạo chơi để cảm nhận không khí rộn ràng tươi vui của những ngày cuối năm. Chợ ở Stockholm không thể sánh với chợ ở những thành phố lớn như ở Strasbourg, Berlin hay Vienna nhưng không khí nhộn nhịp, không gian tràn ngập màu sắc giáng sinh chắc đâu đâu cũng giống nhau.

_DSF3043.jpg

Các khu chợ được dựng lên nhiều nơi trong thành phố trong đó chợ lớn nhất nằm trong khu vực thuộc bảo tàng ngoài trời của Stockholm nên vào đó phải tốn tiền mua vé, vì vậy mình chọn đi chợ giáng sinh nằm trong khu phố cổ Gamla Stan. Khi dạo chợ bạn sẽ có cơ hội được ngắm nghía hoăc tìm thấy nhiều vật dụng trang trí nhà cửa rất dễ thương và những quả cầu treo lên cây thông Noel. Gian hàng mình thích nhất bán hàng handmade làm từ gỗ nên mỗi năm mình mua một món nhỏ làm kỷ niệm. Lần đầu là một chàng trai, lần thứ hai là một cô gái, còn năm ngoái là một bé gái. Vậy là đủ một gia đình rồi nhỉ? Năm nay gia đình đó có thêm “ông ngoại của bé gái” đến chơi Noel nữa, năm tới chắc sẽ có… bà ngoại 🙂

_DSF3042.jpg

_DSF3081.jpg

 Các bé thiên thần nhìn bụ bẫm đáng yêu chưa nè  😛
Julmarknad

 Những quả cầu này chắc chắn sẽ làm cây thông nhà bạn lung linh, rực rỡ hơn đấy
Julmarknad

Ngoài việc sắm sửa trang trí nhà cửa bạn còn có cơ hội thưởng thức rất nhiều món ăn truyền thống trong mùa giáng sinh của người Thụy Điển. Các loại thịt thường ngày hiếm thấy sẽ được bày bán, như thịt moose, thịt heo rừng, thịt nai. Tất cả đều được xông khói hoặc muối với những loại rau thơm khác nhau và mùi vị rất hấp dẫn. Tại các quầy thường để sẵn “mẫu thử” để bạn nếm trước khi quyết định mua. Nếu không thấy bạn có thể hỏi người bán, họ rất nhiệt tình và sẵn sàng giới thiệu sản phẩm. Thử rồi mà không mua cũng không sao  🙄

_DSF3040.jpg

Nếu dạo chợ mà bị lạnh hãy ghé vào quầy bán Glögg-một loại rượu uống nóng truyền thống trong mỗi dịp giáng sinh. Glögg có mùi thơm rất đặc trưng mà bạn có thể dễ dàng nhận ra từ xa. Nó là một loại vang được nấu với các gia vị ấm nồng thơm lừng như hồi, quế, vỏ cam, gừng , thảo quả. Chắc vì cảm giác ấm nồng mà nó mang lại khiến người ta khó lòng mà làm ngơ nên quầy Glögg lúc nào cũng đông khách nhất.

zetas-julmarknad-gloggNguồn: www.zesta.se

_DSF3090.jpg
Thời gian trôi nhanh như cái chớp mắt, chưa đầy hai tuần nữa là tạm biệt năm 2013 rồi. Tháng 12 vội vã qua với những bận rộn trong công việc tổng kết cuối năm, với việc chuẩn bị quà cho bạn bè, những người thân yêu và trang hoàng nhà cửa đón Noel và năm mới. Những ngày cuối năm của người con xa xứ vì vậy cũng vơi đi phần nào nỗi nhớ nhà và sự tủi thân khi không có gia đình sum vầy bên cạnh. Chúc cả nhà dù ở đâu cũng sẽ có một mùa Giáng sinh an lành và ấm áp 🙂

JulmarknadGod Jul trong tiếng Thuỵ Điển có nghĩa là Giáng sinh vui vẻ

Standard

Chợ mùa thu

Chợ mùa thu

Chợ Hötorget nằm đối diện Nhà hát (Konserthuset) ngay giữa trung tâm thành phố là chợ ngoài trời lớn nhất nhì ở Stockholm. Ở đây chủ yếu bán rau quả tươi và hoa hoè các loại chứ không có thịt cá. Nhưng nếu bạn cần mua thịt cá thì cũng dễ lắm vì nằm kề bên chợ là khu Hötorhallen chuyên bán thịt cá và hải sản tươi sống 😉 Lần nào có dịp ngang qua chợ là y như rằng không thể ngoảnh đầu đi dễ dàng, thể nào cũng làm một vòng quanh chợ vì không thể làm ngơ với các thể loại hoa quả tươi, các loại hoa đầy màu sắc và những lời chào mời ngọt như mía đường của mấy anh bán hàng người Thổ. Chỉ cần bạn ghé mắt vào một mặt hàng nào là lập tức được nhận ra và “bị” lôi kéo bằng đủ các chiêu trò như dâu này ngọt lắm, anh sẽ ưu tiên cho em hay cái này bán em nửa giá thôi…(kiểu gì cũng được nhưng ghét nhất là nghe “Ni hảo”, anh nào “lỡ dại” thì coi như khỏi bán hàng cho mình :D) Đúng là các anh bán hàng ở đây rất nhiệt tình mà giá cả cũng rẻ hơn trong siêu thị nên nhiều người (trong đó có mình) vẫn thích đi chợ ở đây.

Chợ mùa thu

Hằng năm vào dịp hè thu, có hàng nghìn người từ Thái Lan và Việt Nam được thuê sang bên này để hái blueberry (quả đen đen nhỏ nhỏ đựng trong hộp nhựa vuông có chữ Svenska Blåbär ở hình bên dưới) và nấm. Blueberry hái trong rừng nhỏ và chua hơn loại blueberry của Mỹ được bày bán quanh năm trong siêu thị (quả màu đen đựng trong hộp nhỏ hơn). Màu những quả blueberry này cũng tím thẩm hơn, và chắc là có vị chua nên mình cảm thấy berry Thuỵ Điển làm mứt hay nhân bánh tart ngon hơn hẳn loại của Mỹ  😎

Chợ mùa thu

Quả màu đỏ nhỏ nhỏ bên cạnh cũng là một loại “berry” hái trong rừng, tiếng Thuỵ Điển gọi là Lingon. Những cây Lingon và Blueberry thường mọc chen chúc nhau bên dưới những tán cây thông, người đi hái phải có dụng cụ đặc biệt để xúc chứ không hái từng quả. Nghĩ cũng đúng vì chúng nhỏ thế này mà hái từng quả thì biết bao giờ mới xong 😆 . Lingon được người Thuỵ Điển làm thành mứt để ăn kèm trong món thịt viên và khoai tây nghiền truyền thống. Nhiều người nghe mô tả thịt ăn cùng với mứt chắc thấy kỳ lạ lắm nhưng cá nhân mình nghĩ món này cũng khá ngon (hoặc ít nhất là ngon hơn mấy món truyền thống khác :D) và khá đặc biệt nên nếu có dịp đến Thuỵ Điển mọi người nhớ thử cho biết nha. Hoặc mua một hộp mứt Lingon trong siêu thị về làm quà cũng hay lắm đó.

Một chút raspberry và dâu tây “còn sót lại” từ mùa hè

Chợ mùa thu

Quà mùa thu

Chợ mùa thu

Ngoài các loại berry tràn ngập các gian hang ở chợ thì không thể bỏ qua những quầy nấm vàng ươm, cũng là “món quà mùa thu” từ những cánh rừng lá kim trải dài trên khắp đất nước. Nấm màu vàng có tên kantarell còn nấm với phần “mũ” màu nâu, phần “chân” màu vàng được gọi là tratt-kanterell. Cả hai loại đều rất thơm ngon, có thể dùng nấu súp hoặc làm xốt ăn với ức gà rán hoặc đơn giản hơn là xào bơ ăn kèm bánh mỳ nướng. Người Thuỵ Điển đặc biệt không rửa nấm trước khi nấu, họ chỉ dùng chổi quét sạch những bụi bẩn còn sót lại. Nếu nhiều quá không thể ăn hết thì trải ra giấy báo một hai ngày cho nấm khô lại, sau đó cho vô hũ thuỷ tinh để dành ăn cả năm luôn.

Rau quả đầu thu chỉ có vài loại nhưng đều là đắc sản của vùng Bắc Âu mà nhiều nước phải ghen tỵ  😛 Phần tiếp theo của khu chợ người ta bày bán hoa tươi các loại. Đi đến những gian hàng này là phần mình thích nhất trong mỗi buổi đi chợ. Hoa bên này bán theo nhiều dạng, như hoa hồng, cẩm chướng, cát tường thường bán thành từng bó 10 bông trong khi hoa cúc nhỏ bán theo chậu, những loại to như cúc đại đoá, cẩm tú cầu được bán theo cành. Vì ở đây thời tiết lạnh nên không trồng được hoa, hầu hết đều phải nhập từ những nước ở phía Nam. Và có lẽ vì thế mà chủng loại hoa cũng kém phong phú hơn, giá cả đắt hơn nhiều lần.  Thường thấy nhất là hoa hồng và ly ly, mùa hè có tulip và mẫu đơn còn tuần này cẩm tú cầu nhiều màu sắc chiếm ưu thế.

Chợ mùa thu

Hoa cẩm tú cầu ở chính giữa hình

Chợ mùa thu

Này thì hoa đồng tiền

Chợ mùa thu

Còn đây là cúc tím, tấm hình mình ưng nhất trong ngày  😛

Chợ mùa thu

Standard

Một số tips khi chọn mua máy ảnh, ống kính

bài viết tuần trước mình đã giới thiệu về các loại máy ảnh phổ biến, ưu nhược điểm của từng loại và những bộ máy ảnh ống kính tốt cho người mới bắt đầu. Ở bài viết này mình tiếp tục chia sẻ một số tips nhỏ nhưng không kém phần quan trọng cho việc chọn lựa máy ảnh và ống kính. Bài viết sẽ giải thích rõ hơn tại sao tiêu cự ống kính nào thì phù hợp, tỉ lệ vàng khi mua sắm cũng như một số cách tiết kiệm tiền và sau cùng là..qui tắc 3 không 😀

 

1. Tiêu cự nào dễ chụp

Một bức ảnh chụp phong cảnh rộng thênh thang thường được chụp với ống kính có tiêu cự nhỏ, 17mm chẳng hạn. Ngược lại chụp một cầu thủ bóng đá đang sút trái bóng, tức là khung hình rất chật (chỉ có cầu thủ và trái bóng) thì sẽ được chụp bằng ống kính có tiêu cự lớn chẳng hạn như 200mm.

focal_length_explained

Photo: http://cdn.geckoandfly.com/

Khi nói về tiêu cự trên ống kính người ta thường nhắc đến “tiêu cự tương đương”, ví dụ như ống kính này có tiêu cự “50mm (tương đương 75mm)” hay “50mm (75mm equivalent)” và nếu thắc mắc bạn còn nhận được lời giải thích còn khó hiểu hơn: đó là tiêu cự tương đương khi qui đổi 35mm. Tại sao có chuyện qui đổi 35mm ở đây?

Cái này liên quan một chút đến lịch sử phát triển của máy ảnh, nghe có vẻ to tát chứ thực ra chả có gì 😀 Đại khái là cách đây vài  chục năm thì phim chính là “cảm biến” của máy ảnh, đóng vai trò ghi nhận hình ảnh. Mà phim loại phổ biến nhất là phim có kích thước 35mm nên cả hệ thống máy ảnh và ống kính đi liền với phim đó gọi là hệ máy phim 35mm, hay còn gọi là máy fullframe. Con số 35mm cũng từ đó mà ra. Hệ máy 35mm lúc đó phổ biến đến mức khi nói đến ống kính và máy ảnh, nếu không có chú thích gì thêm thì người ta ngầm hiểu là đang nói đến hệ 35mm.

Đến đầu những năm 2000 khi nhận thấy tiềm năng phát triển của ảnh kỹ thuật số thì người ta bắt đầu nghĩ đến việc chế tạo máy ảnh số có thể tận dụng được hệ thống ống kính sẵn có. Một trong những yếu tố quan trọng là kích thước cảm biến số phải bằng với kích thước phim 35mm. Tuy nhiên do giá thành sản xuất quá cao nên chỉ có một số ít dòng máy cao cấp được trang bị cảm biến 35mm (fulframe). Do đó người ta nghĩ ra một giải pháp khác đó là sản xuất cảm biến có kích thước mỗi chiều nhỏ hơn 1.5 lần, gọi là cảm biến crop. Ưu điểm của cảm biến này là giá thành rẻ hơn nhiều, và điểm khác biệt là khi gắn ống kính lên máy crop thì tiêu cự tương đương bị nhân lên 1.5 lần. Ví dụ khi gắn ống kính 50mm lên máy crop sẽ tương đương với gắn ống kính 75mm trên máy fulframe (35mm), do 50mmx1.5=75mm.

Tóm lại:

  1. Có 2 loại máy ảnh phổ biến hiện nay: crop và fulframe.
  2. Gắn 1 ống kính 50mm lên máy crop thì sẽ chụp được ảnh có góc nhìn tương đương với gắn ống kính 75mm trên máy fulframe!

Qui tắc nhớ là crop thì nhân thêm 1.5 lần -> fulframe.

Vậy làm sao để biết máy ảnh của mình là máy crop hay máy fulframe?

Bạn yên tâm, nhà sản xuất nào cũng ghi rõ thông số này đầu tiên và sẵn tiện “khoe” luôn: thí dụ Canon viết là fullframe sensor, Nikon ghi là FX sensor. Tất nhiên cái giá phải trả cũng rất “full”, thường không dưới 2000$ cho một chiếc máy đời mới. Ngược lại máy crop thì Canon sẽ viết là APS-C sensor (chữ C tượng trưng cho crop), Nikon ghi là CX sensor. Lưu ý là tất cả máy ảnh mình giới thiệu ở bài trước cả đều là máy crop nha.

Quay lại chủ đề chính: tiêu cự ống kính nào phổ biến?

Tiêu cự rộng quá hay hẹp quá đều khó kiểm soát góc chụp.

Thông thường chụp phong cảnh thì ống kính góc rộng (dưới 35mm) hay được sử dụng. Tuy nhiên ống kính siêu rộng (dưới 24mm) lại khó chụp vì quá nhiều cảnh được dồn vào khung ảnh, dẫn đến tấm hình rất “loãng” (không có điểm nhấn). Do vậy tiêu cự từ 24-35mm (trên crop tương ứng là 17-24mm) là dễ chụp ảnh phong cảnh nhất.

Đối với ảnh chân dung ống kính tele (50mm trở lên) thường được sử dụng vì cho góc ảnh hẹp hơn ảnh tập trung làm nổi bật nhân vật . Trong đó tiêu cự loanh quanh 85mm là dễ chụp nhất (50mm trên crop). Tiêu cự trên 100mm hầu như chỉ thích hợp chụp headshot (từ vai trở lên) và khó xoay sở góc chụp, chưa kể đến phải giữ một khoảng cách khá xa với người mẫu (7-10m) nếu muốn chụp toàn thân. Ngược lại có người thích chụp chân dung với tiêu cự lớn vì đứng xa nên không làm người mẫu mất tự nhiên và thỉnh thoảng có thể “chụp lén” ai đó 😀 Tuy nhiên nếu chụp với người quen thì vấn đề này hầu như không xảy ra.

Chụp thức ăn (food): tốt nhất là chụp ở tiêu cự 50-70mm với ống macro (là ống kính có thể chụp được vật thể ở rất gần máy ảnh). Góc chụp phổ biến của ảnh food là từ trên nhìn xuống nên nếu chọn ống có tiêu cự lớn thì ta phải leo lên thang mà chụp xuống thôi.

Chụp ảnh đời thường: đặc trưng của ảnh đời thường là tạo cảm giác gần gũi, làm người xem thấy như mình đang đứng trước khung cảnh thật. Do đó tiêu cự tương ứng là tiêu cự không rộng quá mà cũng không hẹp quá, phổ biến nhất là dải tiêu cự 35-50mm.

Lưu ý là những tiêu cự trên đây là tiêu cự qui đổi 35mm nha, tức là khi chọn cho mình ống kính gắn trên máy crop, bạn phải chia tiêu cự trên đi 1.5 lần. Ví dụ muốn chụp tiêu cự 50mm thì phải mua ống kính 35mm gắn trên máy crop (50mm/1.5~35mm).

 

2. Tỉ lệ vàng khi mua máy ảnh/ống kính/phụ kiện

article_5-golden-rules-of-facebook

Photo: www.digitaldialogue.com.au

Khi cầm tiền ra cửa hàng, có thể bạn sẽ bối rối không biết chi cho cái này, cái kia bao nhiêu là hợp lý. Kinh nghiệm của mình là, đối với người mới chơi tỉ lệ này khoảng 4/5/1, tức là nếu bạn có 1000$ thì nên mua máy ảnh khoảng 400$, mua ống kính khoảng 500$ và dành 100$ cho flash+túi+thẻ nhớ..v.v. Ở những người chụp ảnh chuyên nghiệp, tỉ lệ này thường là 3/6/1 hoặc 2/7/1. Qua đó có thể hiểu rằng ống kính tốt quan trọng hơn máy ảnh tốt. Điều này nghe có vẻ trái với thực tế quảng cáo vì các nhà sản xuất luôn giới thiệu máy ảnh mới liên tục (1-3 năm) trong khi chu kì nâng cấp ống kính thường lâu hơn nhiều (5-10 năm). Đơn giản là vì công nghệ chế tạo máy ảnh đã rất khó, công nghệ quang học còn phức tạp hơn. Những ống kính rất đắt tiền của Carl Zeiss, Leica chẳng hạn, thời gian ủ nguội tới hàng năm trời chứ không thể sản xuất hàng loạt như máy ảnh kỹ thuật số được. Chính vì vậy mà có máy tính giả, điện thoại nhái chứ chưa có máy ảnh giả, ống kính nhái bao giờ 😀

 

3. Nên để dành một khoản tiền để mua phụ kiện cần thiết

a. Thẻ nhớ: nếu cửa hàng không tặng kèm, bạn nên mua thẻ nhớ của Sandisk là tốt nhất. Chọn loại thẻ tốc độ ghi trung bình là được, trừ khi bạn quay phim lâu thì phải chọn thẻ tốc độ cao. Không nên để hết trứng vô 1 giỏ: mua 2 thẻ nhớ dung lượng 8gb thay vì 1 thẻ 16gb. => nếu thẻ bị hư hoặc mất thì mình chỉ mất 8gb hình thôi 😀

b. Túi, ba lô máy ảnh:

Không cần mua thương hiệu gì to tát, cái nào êm êm vừa túi tiền là được. Nhất là thời buổi loạn lạc, trộm cướp nhiều như kiến cỏ thì mình cứ “hiền lành” một tí mà an toàn, hen?

c. Filter UV (kính lọc tia cực tím)

Gọị là lọc tia UV nhưng thật ra cảm biến máy ảnh bây giờ cũng tích hợp khả năng cản tia UV rồi nên mọi người thường mua filter này để..bảo vệ mặt trước ống kính. Tuy nhiên các filter rẻ tiền (dưới 300 ngàn), giống như mắt kính dỏm, làm ảnh đục hơn, dễ bị lóa sáng..v.v nói chung là làm ảnh xấu đi. Vậy tốt nhất là hoặc mua filter tốt, hoặc không mua. Thay vào đó, luôn luôn gắn hood (loa che sáng) lên ống kính cũng là một cách bảo vệ rất tốt.

d. Flash rời: tin buồn là mọi người thường không có thiện cảm mấy với flash. Thực ra điều này hoàn toàn dễ hiểu vì hình chụp với flash từ điện thoại di động hay máy compact thường rất gớm: mặt trắng bệch ra, cảnh đằng sau tối thui.. Nguyên nhân là flash tích hợp sẵn trên máy: công suất nhỏ, ánh sáng gắt, không điều chỉnh được hướng..v.v. Nhà sản xuất tích hợp nó trên máy ảnh vì một lý do đơn giản: có còn hơn không 😀

Vậy tại sao mình lại nhắc đến flash? Vì cái mình muốn nói là flash rời, nó khắc phục được tất cả nhược điểm nêu trên kia. Sử dụng flash rời là để kiểm soát ánh sáng theo ý muốn sao cho tự nhiên. Bạn có biết 99% ảnh chụp quảng cáo người mẫu, sản phẩm đều sử dụng flash không? Rất đẹp mà vẫn tự nhiên đúng không.

Vậy nên đừng ác cảm khi nghe đến flash nữa hen, biết đâu một tấm ảnh đẹp mà bạn xuýt xoa lại sử dụng flash đó 😀

 

4. Một số cách tiết kiệm tiền

money-saving-tips

Photo: http://njambiemungai.com/

1. Máy ảnh cũ, ống kính mới!

Bạn có thể tiết kiệm một khoản tiền khi mua máy ảnh đã qua sử dụng. Lý do như mình đã nói, vì máy ảnh không có hàng giả hàng nhái, và quan trọng hơn máy ảnh ít khi hư vặt. Kiểm tra bề ngoài máy còn mới, các chỗ bọc cao su chưa bị bóng vì sử dụng nhiều, thử bật tắt bấm các nút chức năng còn hoạt động bình thường là bạn có thể yên tâm mua. Đối với ống kính thường khó kiểm tra hơn nên đòi hỏi kinh nghiệm nhất là ở VN thật giả khó lường, tốt nhất là mua ống kính mới nha!

2. Đừng chọn model mới nhất

Cũng giống như nhiều thiết bị điện tử khác, máy ảnh mới ra bao giờ giá cũng ngất ngưởng, và rớt giá dần dần cho đến khi có model mới thay thế. Trường hợp tiền bạc có hạn mà bạn muốn mua máy mới, tốt nhất là chọn một model vừa mới bị thay thế. Bạn sẽ không phân biệt được ảnh từ 2 model máy gần nhau, nhưng sẽ dễ nhận thấy sự khác biệt của 2 ống kính. Ở phần giới thiệu trên mình cũng đã làm như vậy, chẳng hạn mình giới thiệu mua D7000 chứ không phải D7100 mới nhất.

 

5. Và  điều cuối cùng: đọc những bài viết như thế này bao nhiêu là đủ?

Kinh nghiệm của mình là đắn đo lâu quá đâm ra dở, rất dở nữa là đằng khác. Thay vì có máy để chụp thì lại ngồi chờ cái máy này ra cái kia sẽ giảm giá, chờ đủ giàu sẽ mua luôn bộ máy thiệt xịn.. Túm lại, bạn nên quyết định nhanh trong vòng tối đa 1 tuần thôi nhé. Hoặc có thể lấy số 3 làm số may mắn chẳng hạn: đọc tối đa 3 bài viết, tham khảo tối đa 3 người, mua tối đa 3 máy 1 lần..hehe.

Và khi đã mua rồi thì đừng đắn đo so sánh nữa nha, hãy giơ máy lên chụp thôi!

 

Chúc mọi người có nhiều ảnh đẹp!

Chinh